Công nghệ quân sự tiên tiến sẽ giành chiến thắng trong cuộc chiến tranh tương lai

Thế giới đã hai lần vượt qua các mối đe dọa đối với sự quản lý của quân đội. Sau khi Liên Xô và Trung Quốc lần đầu tiên kích nổ hạt nhân lần lượt vào các năm 1949 và 1964, Hoa Kỳ và các đồng minh ở Tây Âu đã tập trung thúc đẩy nền kinh tế thị trường để tạo lợi thế về cơ sở kỹ thuật và công nghiệp cần thiết cho lực lượng quốc phòng. Vào thời điểm người Nga bắt đầu bắt kịp vào những năm cuối thập kỷ 60, các nước phương Tây đã đạt được thành công với “thứ hai bù đắp” dưới hình thức máy tính. Điều này dẫn tới việc tạo ra các loại vệ tinh gián điệp, các quả bom và tên lửa dẫn đường hiện đại hơn mà sức tàn phá của chúng đã được chứng minh trong cuộc chiến tranh vùng Vịnh lần đầu tiên vào năm 1991. Nhưng khi công nghệ máy tính và công nghệ vệ tinh lan rộng, tầm nhìn của Mỹ một lần nữa lại thay đổi. Do đó cần phải tìm kiếm một “thứ ba bù đắp” dựa trên những khả năng công nghệ của phương Tây. Thành công là không có gì đảm bảo.

Vào giữa thế kỷ, công nghệ bắn tỉa sẽ có những bước tiến xa hơn: các lực lượng ưu tú sẽ chuyển sang sử dụng đạn điều khiển. Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ đã bắt đầu nghiên cứu một viên đạn gọi là EXACTO có cánh để có thể điều chỉnh quỹ đạo ở giữa không trung. Được bắn theo tầm ngắm mục tiêu, những xạ thủ có khả năng tạo ra những đường bắn tuyệt vời tàn phá mọi chướng ngại vật. Để đạt được hệ thống quang học theo yêu cầu đặt ra cho viên đạn, một laser hướng tới một chùm tia hồng ngoại vô hình nhằm xác định mục tiêu, nhưng bộ kit này sẽ được gắn trên máy bay tàng hình.

Những viên đạn điều khiển hứa hẹn sẽ đem lại nhiều tổn thất cho những ai không sở hữu chúng. Công nghệ này sẽ nâng cao độ chính xác của đường bắn do kéo dài khoảng cách giữa xạ thủ và mục tiêu để có thêm thời gian sửa chữa do sai hướng mục tiêu hoặc hướng gió không lường trước được.

Những viên đạn thông minh này sẽ làm tăng khả năng của súng bắn tỉa trong thập kỷ tới. Khả năng ngày càng tăng của máy bay không người lái, phi thuyền và vệ tinh theo dõi sẽ gây khó khăn cho lực lượng chiến đầu trong việc tìm kiếm ở địa hình đồi núi. Điều này sẽ làm tăng thêm những cuộc tấn công vào khu vực thành phố. Các lực lượng an ninh phương Tây đang cố gắng tăng cường an ninh để giảm thiểu những cuộc tấn công vào khu vực thành thị, tránh gây ra thương vong cho người dân. Đồng thời họ sẽ tiếp tục phát triển trong kỷ nguyên số bằng cách tạo điều kiện cho việc sử dụng hình ảnh bạo lực để tuyên truyền mạnh mẽ. Bắn tỉa gây ra ít thiệt hại về mặt pháp lý hơn pháo binh, đánh bom và cướp bóc, do đó các lực lượng phương Tây sẽ sử dụng biện pháp này nhiều hơn.

Theo định hướng đến năm 2050, bộ binh từ các lực lượng tiên tiến cũng trở nên khó bị tiêu diệt hơn. Áo giáp và mũ bảo hiểm hiện nay chỉ bảo vệ được 19% cơ thể, vì giáp nặng hơn sẽ không thực tế. Tuy nhiên, trong những năm tiếp theo, những người lính ưu tú sẽ được bảo hộ nhiều hơn. Những nỗ lực để chế tạo đạn bằng polyme thay cho đồng sẽ làm giảm một phần ba khối lượng đạn mà một người lính mang theo. Hơn nữa, áo giáp sẽ trở nên nhẹ hơn. Các kỹ sư tại Moratex, một viện nghiên cứu ở Lodz, Ba Lan, đang phát triển một chất lỏng “phi-Newton” mà chất lỏng đó sẽ trở nên mềm dẻo khi bị tấn công để ngăn chặn một viên đạn. Những chất lỏng này nhẹ và bền hơn những tấm Kevlar và ceramic được sử dụng ngày nay.

Robot quân sự đang phát triển mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hai công ty quốc phòng của Hoa Kỳ là Boeing và Northrop Grumman đang sản xuất các máy bay chiến đấu không người lái, tương ứng là X-45 và X-47. Không cần thiết bị cho phi hành đoàn, những máy bay không người lái này sẽ cung cấp thêm tải trọng, phạm vi và có khả năng tàng hình. Vào năm 2015, Bộ trưởng Hải quân Hoa Kỳ, Ray Mabus, nói rằng chiếc F-35 của Lockheed Martin gần như chắc chắn sẽ là loại máy bay chiến đấu có người lái cuối cùng mà họ sẽ mua. Vào năm 2050, các máy bay không người lái sẽ có khả năng gián điệp giống như côn trùng bay hoặc chó săn nghiệp vụ và các mô hình tấn công này có thể sống sót trong nhiều tháng trời.

Lầu năm góc Hoa Kỳ tài trợ cho việc phát triển phần mềm “đạo đức”. Các chương trình này sẽ truy cập các cơ sở dữ liệu để xác định nếu một tên lửa bắn từ một vị trí nhất định vi phạm các chỉ tiêu của chiến tranh, như phun mảnh vụn vào sân trường trong một ngày học. Mục đích của chương trình là để hỗ trợ cho các quyết định nhân quyền chứ không thay thế. Tuy nhiên, Trung Quốc và Nga được cho là đang thiết kế một phần mềm như vậy để loại bỏ vai trò của con người ra khỏi một số quyết định.

Trong tương lai robot hóa chiến tranh có thể sẽ mang lại nhiều khó khăn. Khi những con robot thay thế binh lính, một số thế lực phản động sẽ ngày càng chuyển hướng mục tiêu nhắm dân thường do không còn binh lính. Và sự phát triển của robot có thể tác động làm tạo ra thêm nhiều cuộc chiến tranh khốc liệt.

Một vấn đề khác là liệu trong bao lâu các nước phương Tây sẽ giữ vị trí dẫn đầu trong lĩnh vực robot quân sự. Các đối thủ khác vẫn đang tiến lên. Năm 2015, Phó Thủ tướng Nga, Dmitry Rogozin, tuyên bố UralVagonZavod, một nhà sản xuất quân sự, sẽ biến xe tăng T-90 của mình thành robot do các binh sĩ điều khiển từ xa bằng những kỹ năng của các game thủ.

Sự thành công hay thất bại của lần bù đắp thứ ba sẽ phụ thuộc rất nhiều vào mức độ mà phương Tây thay đổi lợi thế văn hoá rộng lớn của nó. David Shedd, giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc phòng Lầu năm góc của Mỹ, sẽ nghiên cứu những thuật toán xác định binh lính nào nên nhận được những thông tin nào. Việc tự động “đẩy” thông tin tình báo tới những người lính theo cách này sẽ giải phóng họ khỏi việc phải đoán xem điều gì có thể hữu ích và sau đó tìm trong cơ sở dữ liệu rộng lớn. Đến trước năm 2050, binh sĩ phương Tây sẽ thu thập thông tin tình báo chiến thuật mà không cần phải rời mắt khỏi môi trường xung quanh. Các thiết bị cần thiết cho chương trình này đã đang được tiến hành sản xuất.

Theo gq-magazine